Trò chuyện với ảo thuật gia J

Chào Hoàng, hôm nay mình rất vui khi được gặp và trò chuyện với bạn. Khởi động trước nhé! Hoàng giới thiệu một chút về bản thân đi nào!

Chào bạn, mình là Nguyễn Việt Hoàng,22 tuổi, nick name là J-Joker Boy. Và mình hiện đang là ảo thuật gia chuyên nghiệp. May mắn hơn, mình còn là thành viên trẻ tuổi nhất của Hiệp hội ảo thuật IBM. Bên cạnh đó mình cũng đang kinh doanh.

50ebad35c_74_26_1348209203_2_hin_8117

Khởi động đã xong, chúng ta bắt đầu nhé!  Ảo thuật đường phố hay còn gọi là Street Magic còn khá mới lạ ở Việt Nam, J hãy nói đôi điều về nó được không?

Rất sẵn lòng thôi. Điều đầu tiên, ảo thuật đường phố là một dạng hình nghệ thuật, được tách ra bởi ảo thuật thưởng thức. Với ảo thuật thưởng thức thì chúng ta có 2 dạng. Dạng đầu tiên đó là ảo thuật sân khấu và dạng thứ hai đó là ảo thuật đường phố. Trước tiên mình sẽ nói qua về ảo thuật sân khấu. Đó là dạng ảo thuật mà các bạn hay được xem biểu diễn tại các rạp xiếc, trên sân khấu hay ở một cái khoảng cách nhất định. Và chúng ta sẽ biểu diễn bằng những đạo cụ rất là lớn như là mũ, thỏ, chim, các loại thỏ…
Còn với ảo thuật đường phố thì khác, ảo thuật đường phố xuất phát từ giới trẻ, từ những cái đời thường. Ảo thuật đường phố hay còn gọi là ảo thuật giao lưu, chúng ta sẽ sử dụng những dụng cụ đơn giản nhất, những đồ vật gần gũi với cuộc sống. Ví dụ như những bộ bài, giấy ăn, dây chun, đồng xu… Ảo thuật đường phố sinh ra là để phục vụ cho mọi người cái cảm giác ảo thuật. Bởi khi xem ảo thuật trên sân khấu, chúng ta chỉ cảm nhận được cái phép màu trên một cái vị trí nhất định thôi, nhưng ảo thuật đường phố là có thể cảm nhận được phép màu xung quanh chúng ta.
50ebad35c_hqdefault
Vậy thì nó sẽ không công phu như trên sân khấu đúng không J?
Nó cũng công phu nhưng nó không bị quá cầu kỳ, tức là với một ảo thuật gia đường phố thuần thục, chỉ cần nhìn thấy đồ vật cái là có thể diễn được tiết mục ảo thuật. 
 
Con đường nào đã đưa J đến với ảo thuật đường phố?
Điều đầu tiên phải nói đến trên con đường mình đến với bộ môn này đó là mình yêu thích những cái gì thuộc về nghệ thuật đặc biệt. Nghệ thuật đặc biệt ở đây tức là sao? Tức là nghệ thuật không bị bó buộc. Mình sẽ ví dụ chẳng hạn như bạn học về hội họa thì những điều bạn cần sẽ là cọ, vẽ, giấy… một nghệ sĩ đánh đàn ghita thì phải có cây đàn ghita… đó là nó hay bị bó buộc bởi những vật dụng nhất định. Nhưng với ảo thuật đường phố thì nó lại khác, ảo thuật đường phố là sự ngẫu hứng, nó không bị bó buộc bởi bất cứ một đạo cụ nào cả, bất cứ cái gì cũng có thể thực hiện được ảo thuật. Mình thích điều đó, mình không cần phải cầm hay vác một vật dụng nào đó mà chỉ cần hứng lên là mình thực hiện ảo thuật bằng những đồ vật đơn giản xung quanh.
 
Tiếp đến đó là khoảng thời gian mà mình bắt đầu theo đuổi ảo thuật, từ năm lớp 9. Lúc đó cũng hơi tự ti, rụt rè vì đàn ca múa nhạc không biết nên chả em nào theo, vì vậy mình quyết định học ảo thuật để cưa gái (cười). Sau đó lại thấy chẳng có cái năng khiếu cưa gái cho lắm nhưng mà cứ học, cứ học và thành sự đam mê lúc nào không hay và đến tận bây giờ là sự chuyên nghiệp.
Với tư cách là một ảo thuật gia, J có thể miêu tả công việc hàng ngày hiện giờ của mình được không?
 
Cá nhân mình, bên cạnh là một ảo thuật gia mình còn kinh doanh.Một ngày mình cũng làm kha khá việc. Đi biểu diễn buổi tối, nhận show truyền hình. Nhưng mình ít đi diễn hơn tại vì đi diễn cũng có nhiều cái hạn chế của nó, ảo thuật đường phố hay dính vào những môi trường biểu diễn khá nhạy cảm, ví dụ như bar…
 
Thêm nữa, mình còn có một cửa hàng kinh doanh về đồ ảo thuật, các bộ môn nghệ thuật đường phố khác nữa.Rồi là tổ chức các sự kiện cho các bạn trẻ về nghệ thuật đường phố.Đấy là những công việc mình đang làm.
50ebad35c_74_26_1348209202_94_hin_8130
Buổi biểu diễn đầu tiên của J đã diễn ra như thế nào?
 
Buổi biểu diễn đầu tiên của mình là một thảm họa (cười). Thực sự đó là một thảm họa nghệ thuật. Nó là như thế này, khi bước vào ảo thuật mình đi theo ảo thuật sân khấu chứ không phải ảo thuật đường phố nên mình sẽ nói về buổi diễn đầu tiên của mình về ảo thuật sân khấu. Hồi đó, thầy của mình bắt đầu cho mình và bạn của mình đi biểu diễn kiếm tiền, không có quần áo diễn gì cả, thế là thầy chạy ngay ra đường Kim Mã mua cho 2 bộ quần áo dance sport, 1 bộ màu đỏ trông rất là xấu và 1 bộ màu vàng trông cũng xấu như thế.
 
Sau đó về thầy cũng chỉ bảo 2 đứa phải diễn như này như này nhưng mà khi bước lên sân khấu, do tâm lý chưa quen nên tay của mình run lập cập, không diễn được. Diễn cho cái dây đang mềm thành cứng xong được một lúc nó lại nghoẹo xuống, hay như màn sách biến thành chim thì bình thường chim nó phải bay nhưng hôm đó ra được con chim nhưng nó lại ngã bịch xuống đất. Không hiểu sao lại như vậy.Đó là những khó khăn của mình mà thường thì ảo thuật gia nào đi diễn lần đầu cũng sẽ gặp phải tình trạng bị cảm xúc sân khấu lấn át.

Từ khóa:  

Bình luận